Monday, July 3, 2023

bmcmm

 Hành trình tới được khu rừng Mê Hoặc quả là một chặng đường rất dài và mệt mỏi. 

Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi 

mình mong muốn. Như vậy, họ chỉ còn có năm ngày để tìm ra Cây Bốn Lá thần kỳ 

đó. Họ không được lãng phí thời gian. Tuy nhiên, cả hai đều quyết định nghỉ ngơi, 

chờ đến ngày hôm sau mới bắt đầu cuộc tìm kiếm loại cây thần kỳ đó. 

Hai chàng hiệp sĩ mỗi người đều đi theo con đường riêng của mình. Không ai gặp ai, 

ngay cả ở những nơi họ nằm nghỉ hay cho ngựa dừng chân uống nước. Họ cũng 

không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng. 

Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối. Những tán lá dày đặc 

tầng tầng lớp lớp phủ lên nhau khiến ánh nắng mặt trời không thể nào xuyên qua 

được, vì thế quanh năm khu rừng trông thật u tối ngay cả lúc ban ngày. Ban đêm, khu 

rừng thật im lặng và lạnh lẽo một cách đáng sợ, đó đây vang lên những tiếng hú, tiếng 

gầm gừ của những loài thú kỳ lạ, bí hiểm. Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc 

đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. 

 

Sáng sớm hôm sau khi vừa tỉnh giấc, Nott - hiệp sĩ khoác áo choàng đen - đã sẵn sàng 

bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình. Để an toàn và tránh thú dữ tối qua, anh đã ngủ trên 

một chạc cây cổ thụ. Anh nghĩ: 

"Cây Bốn Lá thần kỳ dĩ nhiên mọc lên từ lòng đất. Và ai là người biết rõ từng tấc đất 

trong khu rừng này? Thật dễ dàng: đó không ai khác hơn chính là Thần Gnome -

Hoàng tử của lòng đất. Thần Gnome sống dưới lòng đất và tạo ra tất cả những đường 

hầm xuyên khắp khu rừng này. Ông ấy sẽ bảo cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở 

đâu." 

Vì thế Nott lên ngựa đi hỏi thăm tất cả những sinh vật anh gặp trên đường về nơi cư 

ngụ của thần Gnome. Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông 

ta. 

- Ngươi muốn gì, hỡi hiệp sĩ áo đen? - thần Gnome hỏi - Ai cũng bảo là ngươi tìm gặp 

ta suốt cả ngày nay. 

Nott nhảy xuống ngựa trả lời: 

- Đúng vậy. Ta được biết là trong năm ngày nữa, một Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc 

trong khu rừng này. Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất. Vì thế, ông - Hoàng tử của 

lòng đất - chắc chắn ông biết nó sẽ mọc ở đâu. Ông là người duy nhất biết rõ từng 

chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này. Ông viết rõ hơn ai hết gốc rễ của từng bụi cây, 

ngọn cỏ. Nếu trong vòng năm ngày nữa mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu 

rừng này thì chắc hẳn là ông đã nhìn thấy rễ của nó rồi. Hãy nói cho ta biết nó ở đâu. 

- Hừm... - thần Gnome trầm tư suy nghĩ. 

Nott tiếp tục nói: 

- Ông cũng như ta đều biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ chỉ mang lại may mắn cho các 

hiệp sĩ mà thôi. Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong 

khu rừng này. Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Ta chắc là ông biết mà. 

Thần Gnome từ tốn trả lời: 

- Ta biết sức mạnh của Cây Bốn Lá thần kỳ, và đối với riêng ta - một Hoàng tử của 

lòng đất - thì ta cũng đã có quá đủ sự may mắn rồi. Nhưng ta chưa hề nhìn thấy rễ của 

cây bốn lá nào trong khu rừng này cả. Thật ra, cây bốn lá chưa bao giờ mọc ở khu 

rừng Mê Hoặc cả. Nó không thể nào mọc được ở đây. Người nào nói với ngươi điều 

đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. 

Nott nghe thế bèn la lên giận dữ: 

- Có chắc là ông đang không nói dối ta không? Hay là ông đã nói với gã Sid - hiệp sĩ 

áo trắng cưỡi con bạch mã - về cái cây đó rồi! 

- Ngươi đang nói gì thế? Ta chẳng biết Sid cũng như cái gã ngốc nào đã nói cho mi 

cái điều vớ vẩn này. Chưa bao giờ có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng này 

cả, thậm chí chỉ là một cây ba lá cũng không. Cây bốn lá không mọc ở đây đơn giản là 

vì nó không thể. Thế thôi. Vì vậy hãy để ta yên. Ta đã sống trong không rừng này hơn 

một trăm năm mươi năm và chưa có ai từng hỏi ta một câu hỏi ngu ngốc đến thế. 

Đừng làm mất thì giờ của ta. Nhà ngươi đi đi! 

Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa 

quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau. Cũng có thể Gnome nói đúng - vì ông ta 

chẳng có lý do gì để nói dối cả - và phủ thủy Merlin đã nói điều không có thật thì sao! 

Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng của những người khi biết rằng may mắn đã không 

mỉm cười với họ. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất 

để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: "Điều đó là không đúng." Vì 

thế Nott quyết định không tin lời của thần Gnome. Anh ta dự định sẽ tìm hỏi thêm 

một số người khác vào ngày hôm sau. 

 

Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid - hiệp sĩ áo trắng - cũng có cùng suy nghĩ như 

Nott. Chàng cũng biết rằng Gnome chính là vị thần mình cần tìm tới để hỏi về cây 

bốn lá. Suốt ngày dài, chàng đi hỏi thăm rất nhiều sinh vật kỳ lạ trong khu rừng xem 

ông ta sống ở đâu. Cuối cùng chàng cũng gặp được thần Gnome đang đứng cằn nhằn 

ở trước cổng một hang động khổng lồ chỉ mấy phút sau khi Nott bỏ đi. 

Sid bước xuống ngựa kính cẩn lên tiếng: 

- Có phải ngài là thần Gnome, vị thần mà mọi người vẫn thường gọi là Hoàng tử của 

lòng đất không ạ? 

- Đúng vậy, ta là thần Gnome đây. Người muốn gì ở ta? 

- Thưa ngài, có người nói với tôi rằng trong vòng năm ngày nữa một Cây Bốn Lá thần 

kỳ sẽ mọc lên trong khu rừng này và... 

Sid chưa kịp nói hết câu thì đã thấy mặt thần Gnome đỏ ửng lên như trái cà chua. Ông 

thở phì phò tức giận: 

- Làm thế quái nào mà ai cũng hỏi ta về cái cây bốn lá vớ vẩn nào đó nhỉ? Ta vừa mới 

nói với một hiệp sĩ đến cách đây mấy phút là: chưa-bao-giờ-có-một-cái-cây-bốn-lá-

nào-mọc-ở-khu-rừng-này-hết. Đơn giản là bởi vì loại cây đó không thể mọc ở đây 

được, thế thôi. Ai nói với ngươi điều đó chắc chắn là lầm rồi, hay cũng có thể là hắn 

ta đang lừa gạt ngươi. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh chóng quay về lâu đài hay đi cứu 

một cô nương nào đó đang trong vòng nguy hiểm đi. Đừng lãng phí thời gian ở đây 

nữa. 

Nghe xong những lời thần Gnome nói, Sid lặng im suy nghĩ. "Theo lời Merlin thì Cây

Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc trong khu rừng này, còn theo lời thần Gnome thì điều này lại 

không thể nào xảy ra. Có lẽ là cả hai đều đúng. Vì thế nếu cứ tiếp tục đi tìm nó thì hẳn 

sẽ là một điều vô ích. Nếu trong những điều kiện sẵn có như hiện nay mà Cây Bốn Lá 

thần kỳ không thể nào mọc lên được thì điều tốt nhất cần làm bây giờ là tìm ra những 

điều kiện cần thiết giúp cây bốn lá mọc được". Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi 

giận: 

- Xin ngài đừng tức giận! Có phải là ngài nói rằng chưa từng có một cây bốn lá nào

mọc trong khu rừng này phải không ạ? 

- Ta đã nói là CHƯA BAO GIỜ rồi mà - thần Gnome bực bội hét lên rồi quay đầu bỏ 

đi. 

- Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao. Tôi chỉ cần biết 

vì sao mà cây bốn lá lại không thể mọc được trong khu rừng này được. 

- Đó dĩ nhiên là vì đất đai ở đây. Chưa bao giờ có ai thay đổi đất trong khu rừng này 

cả. Chẳng ai chịu thay đổi, canh tác lại mảnh đất này để làm nó thêm màu mỡ. Mà cây 

bốn lá thì lại cần có đất đai tươi tốt mới có thể mọc lên được. 

- Vậy thì thưa thần, nếu tôi cải tạo lại đất ở đây, nếu tôi thay đổi nó thì cây bốn lá có 

thể mọc lên phải không ạ? 

- Dĩ nhiên rồi. Ngươi không biết là chỉ khi ngươi thực hiện những điều mới mẻ thì 

ngươi mới có thể đạt được những kết quả mới hay sao? Nếu đất ở đây không được 

thay đổi thì mọi thứ vẫn sẽ như cũ và sẽ không bao giờ có cây bốn lá nào mọc lên ở 

đây cả. 

- Thế ngài có biết tôi có thể tìm được đất mới ở nơi nào không? 

Thần Gnome đã gần như khuất dạng trong hang đá ngầm. Bàn tay ông đang chuẩn bị 

sập cái cửa đá ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, thế nhưng ông vẫn trả lời Sid: 

- Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Nó vốn là nơi vệ 

sinh của các chú bò lùn mười hai chân, vì thế nó rất tươi tốt và nhiều phân bón. Ngươi 

có thể đến đó mà lấy. 

Sid hết lời cảm ơn thần Gnome. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh 

chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân. Chàng biết là cơ hội 

này rất mong manh nhưng ít nhất chàng cũng đang làm một điều gì đó có thể cải thiện 

được tình hình. Nó giúp thắp lên một hy vọng mới trong chàng. 

Chàng đến được vùng đất đó khi bầu trời đang le lói những tia nắng cuối cùng. Không 

khó khăn gì mấy Sid tìm ngay ra được khu đất đó. Nó quả thật là một mảnh đất màu 

mỡ, đất còn rất mới và chỉ cần nhìn sơ qua thôi cũng biết ngay là rất giàu phân bón. 

Chàng chỉ có thể nhét đầy hai túi lớn treo lên yên ngựa, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng 

đủ giúp chàng bón được một mảnh đất nhỏ phì nhiêu tươi tốt. 

Thật nhanh chóng, Sid tìm được một nơi yên tĩnh và cách biệt trong khu rừng. "Đây 

có vẻ là một nơi thích hợp đây" - chàng thầm nghĩ. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết 

cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa 

bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa 

tìm được. 

Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên 

một vài mét đất nhỏ. Liệu đó có phải là mảnh đất mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên 

không? Nếu thực tế một chút thì ta cũng có thể nhận ra điều này là không thể. Chỉ 

mấy mét đất trong cái khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong 

hàng tỉ cơ hội khác. 

Tuy nhiên, chàng đã làm được một điều hết sức quan trọng: đó là chàng đã tạo ra một 

điều khá biệt, điều mà chưa ai từng làm cho khu rừng này. Nếu từ trước đến giờ chưa 

hề có một cây bốn lá nào mọc ở đây, nếu chưa ai từng tìm ra được nó, thì đó chính là 

vì tất cả những người đó đã luôn lặp lại những điều cũ kỹ, những điều mà những 

người trước đó đã từng làm. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều 

khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công. 

Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Chàng thấy rằng thần 

Gnome đã nói thật, và phù thủy Merlin cũng chẳng hề nói dối. Hai sự thật đó rõ ràng 

là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn 

đó đã biến mất. Chàng thầm nghĩ: "Trong quá khứ chưa từng có một cây bốn lá nào 

mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩ là trong tương lai nó sẽ không thể mọc lên được 

đâu. Giờ thì điều kiện đất đai đã khác rồi." 

Sid dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong chiêm bao, chàng mơ thấy cảnh một cây bốn là 

nảy mầm từ mảnh đất từ mảnh đất nhỏ chàng vừa tạo dựng. Giấc mơ giúp chàng quên 

đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp 

chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc lên trong vài ngày tới. 

Màn đêm buông xuống. Chỉ còn bốn ngày nữa thôi.

Share this post
  • Share to Facebook
  • Share to Twitter
  • Share to Google+
  • Share to Stumble Upon
  • Share to Evernote
  • Share to Blogger
  • Share to Email
  • Share to Yahoo Messenger
  • More...

0 nhận xét

:) :-) :)) =)) :( :-( :(( :d :-d @-) :p :o :>) (o) [-( :-? (p) :-s (m) 8-) :-t :-b b-( :-# =p~ :-$ (b) (f) x-) (k) (h) (c) cheer

 
© Sổ ghi chú
Designed by BlogThietKe Cooperated with Duy Pham
Released under Creative Commons 3.0 CC BY-NC 3.0
Posts RSSComments RSS
Back to top